Chào mừng quý vị đến với Website của Trần Công Bỉnh.
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy đăng ký thành viên tại đây hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
Gốc > Trang thơ >
Trần Công Bỉnh @ 23:02 02/02/2011
Số lượt xem: 262
GIÁ NHƯ!

Giá như em là trạm cuối cùng của đoàn tàu
Để được đón tâm hồn anh mỗi khi tĩnh lặng!
Cuộc đời anh qua bao nhiêu xáo động
Giờ ngủ êm đềm trên mặt cỏ sân ga...
Nhưng con người thường mơ ước cao xa!
Thường muốn với những gì không thể hái
Dẫu biết rằng khoảng không là xa ngái
Anh vẫn coi em không tồn tại giữa đời thường!
Em đâu cầu xin, dù một chút tình thương!
Của thừa thãi người ta đem vung vãi.
Em muốn mình là dòng sông êm ái
Sóng vỗ đôi bờ, tưới đẫm tâm hồn anh!
Nhưng dòng nước kia dù mát rượi màu xanh
Quằn quại chảy, âm thầm không bến đợi
Anh vẫn hướng tới điều gì xa vời vợi.
Để cuối cùng... em mòn mỏi cô đơn!
(Một chút sẻ chia - 1/2011)
Trần Công Bỉnh @ 23:02 02/02/2011
Số lượt xem: 262
Số lượt thích:
0 người
 
- Lời của biển! (02/02/11)
- Rất Có Thể? (02/02/11)
- HỎI NGƯỜI CÒN NHỚ ĐẾN TA ? (02/02/11)
- EM & TÔI! (02/02/11)
- Mùa đông riêng em (31/01/11)
Trao đổi ý kiến